fbpx
Viện Thẩm Mỹ Hà Nội
Chuyến xe Bắc – Nam đã “se duyên” để chúng tôi được bên nhau (P1) ...

Chuyến xe Bắc – Nam đã “se duyên” để chúng tôi được bên nhau (P1)

13/05/2017 15:17        Lượt xem : 97       Tác giả: vtmhn

Chuyến xe Bắc – Nam đã “se duyên” để chúng tôi được bên nhau (P1)
5 (100%) 1 vote

Tôi và anh tình cờ đi chung trên một chuyến xe từ Bắc Vào Nam. Chúng tôi nguồi cạnh nhau, thế rồi anh đã làm bờ vai cho tôi từ ấy.

Chuyến xe định mệnh

Từ lúc gặp anh, cuộc sống của tôi trở nên ý nghĩa hơn. Anh đã đem tình yêu đến cho tôi, cho tôi biết bao cảm giác, vui có, buồn có, hạnh phúc có… Anh đã giúp tôi hiểu hơn về ý nghĩa của cuộc sống, giá trị cuộc sống mà tôi đang có.

Tôi vốn có quê ở miền Bắc nhưng học trong Sài Gòn vì vậy cứ dịp tết tôi lại về quê với gia đình. Sau kỳ nghỉ lễ tôi lại tiếp tục vào lại trường. Vì muốn ở thêm với gia đình nên chỉ còn 2 hôm nữa vào học tôi mới chịu bắt xe đi. Nhà tôi cũng không có điều kiện để đi máy bay nên phải đi ô tô 2 ngày 1 đêm mới vào đến trường học.

Vì bắt xe muộn, dịp tết đông người đi nên hầu hết các xe đều hết chỗ. Qua một người bạn đã liên hệ xe ở nơi khác để tôi có thể đi vào buổi sáng sớm. Khi lên xe tất cả chỗ phía trên đều chật kín người, chỉ còn hàng ghế cuối cùng còn 1 chỗ vậy là buộc tôi phải ngồi ở đó.

Sau khi ổn định chỗ ngồi, xe bắt đầu lăn bánh, do vội lúng túng với chỗ ngồi nên tôi cũng chưa kịp để ý đến xung quanh. Bỗng có giọng nói của một nam thanh niên nghe rất ấm khẽ nhắc nhở: “Ngồi cẩn thận em nhé, hàng ghế cuối cùng thường rất xóc và dễ bị ngã về phía trước đấy!”.

Lúc này tôi mới ngoảnh mặt lên nhìn, thì ra là một thanh niên hơn tôi khoảng vài tuổi, anh có đôi mắt to, khuôn mặt vuông nhìn khá phúc hậu và hiền lành nhưng tôi vẫn nghĩ trong đầu “Ôi mình ngồi bên một gã con trai thế này lỡ đêm mình ngủ quên anh ta sàm sỡ mình thì sao, phải thật cẩn thận mới được”. Thấy tôi ngẩn tò te nhìn anh ta mà không nói gì, anh ta liền nói tiếp: “Sao vậy cô gái, tôi nói có gì sai à?”.

chuyen-xe-dinh-menh-1

Tôi vội vàng cười và đáp lại: “À vâng, cảm ơn anh đã nhắc nhở”.  Tôi tiện miệng hỏi thêm: “Vậy anh lên từ đâu thế ạ?

Anh ta trả lời: “Mình cũng vừa lên xe chỗ bạn lên thôi”

Ơ sao em không thấy nhỉ?

Mình thấy bạn cứ chạy một mạch lên có để ý gì đến xung quanh đâu.

– Tôi cười, hì Vậy ra anh cùng quê với em ạ. Thế anh cũng vào nam à?

– Mình đang học trong ấy?

Qua cuộc nói chuyện tôi biết anh hơn tôi 2 tuổi, cũng học ở Sài Gòn nhưng khác trường tôi. Sau cuộc nói chuyện ngắn, vì đi phải đi sớm, mệt nên tôi lăn ra ngủ, đầu vật hết bên này sang bên kia, có lúc xe sóc làm tôi chúi mặt về phía trước, thấy hình như có ai đó kéo mình lại, nhưng buồn ngủ quá nên tôi không để ý. Đang say giấc nồng tự nhiên có một người giật giật tay tôi và gọi, “bạn gì ơi, bạn ơi dậy ăn trưa xe dừng lại rồi”. Tôi tỉnh dậy và giật bắt mình khi thấy đang dựa vào vai anh ta ngủ ngon lành.

Tôi đỏ bừng mặt và nói, “Ôi xin lỗi anh, em ngủ không biết gì nên dưa vào vai anh”.  Anh cười bảo, “Không có gì em mệt mà”. Sau đó chúng tôi xuống xe ăn cơm trưa.

Lên xe do ngủ suốt cả buổi sáng nên tôi khá tỉnh táo, buồn không có ai nói chuyện nên lại quay sang anh hỏi đủ  thứ chuyện trên đời, anh kể cho tôi nghe chuyện những người bạn cùng phòng anh, chuyện về những lần anh đi mùa hè xanh. Tôi khi ấy đang học năm nhất, nên chưa đi mùa hè xanh bao giờ, nên những chuyện anh kể làm tôi rất tò mò và hào hứng. Tôi ước mình có thể đi mùa hè xanh giống anh và tôi nhất định sẽ đăng ký đi mùa hè xanh vào hè tới.

chuyen-xe-dinh-menh

Tối đến, vì đi xe nên khá buồn ngủ, tôi lại dựa vào cửa sổ và ngủ gật, có lúc xe xóc, đầu tôi đụng cộp một cái vào cửa kính khiến tôi đau điếng, anh cũng giật mình và hỏi gấp: “Bạn có sao không? Hay bạn cứ dựa vào vai mình mà ngủ, kẻo đụng đầu vào cửa kính đau lắm. Tôi cười và nói: “Vậy anh cho em dựa ngủ tý nhá, nhưng mà em dựa làm sao anh ngủ được”. Anh bảo: “Không sao đâu, mình con trai mà, thức quen rồi”. Thế là tôi dựa vào vai anh ngủ ngon lành.

Đêm ngủ ngon lành, tôi cảm thấy người mình ngả về phía trước, rồi có một người đang ôm lấy mình. Tôi giật mình tỉnh dậy và thấy hai cánh tay của anh đang nắm hai vai tôi. Tôi đỏ bừng mặt tức giận đẩy tay anh ra và quát: “Anh làm gì vậy, đừng thấy tôi dễ mà định sàm sỡ nhé, thả tôi ra”.

Anh cũng đỏ mặt và ú ớ nói: “ơ… bạn đừng hiểu lầm… mình… mình chỉ là thấy bạn ngả người về phía trước sợ ngã, nhưng thấy bạn đang ngủ say, ngại không dám gọi nên chỉ biết đỡ bạn như vậy, chứ mình không có ý gì cả, bạn đừng hiểu nhầm”. Tôi nghe cũng thấy hợp lý, nhưng ai biết, lỡ đó chỉ là những lời biện minh cho hành động “dê gái” của anh ta thì sao?

Tôi tiếp tục chất vấn, “Ai biết, anh đừng thanh minh, sao thấy tôi ngã anh không gọi tôi dậy mà đỡ tôi làm gì cho mỏi tay???” Tôi tỏ vẻ lý sự. Anh ta liền nói: “Mình đã nói rồi, mình không có ý gì, mà mình cũng nói thật, bạn cũng chưa đủ hấp dẫn để mình phải sàm sỡ đâu, nên đừng tưởng bở như vậy”. Tôi nghe tức lắm, không nói được gì liền bảo: “Giờ anh đừng có đụng vào tôi nữa, tôi có ngã kệ tôi, không khiến anh lo”. Vậy là tôi lấy áo khoác trùm kín đầu dựa vào cửa kính ngủ, mặc dù xe sóc, đầu cứ đụng vào cửa cồm cộp nhưng cũng không dám quay sang anh ta để dựa nữa. Từ lúc ấy cho đến khi xuống xe tôi cũng không nói với anh ta lời nào nữa và anh ta cũng không hỏi gì tôi.

Còn nữa…

( Bài viết chỉ mang tính tham khảo )

Bình luận

0949 773 555
Nhắn tin qua Facebook
-->