Viện Thẩm Mỹ Hà Nội

Đàn ông à! Vợ yêu khó kiếm, gái điếm dễ tìm ...

Đàn ông à! Vợ yêu khó kiếm, gái điếm dễ tìm

30/08/2017 17:23       Lượt xem : 222       Tác giả: Thêm Vũ

Đàn ông à! Vợ yêu khó kiếm, gái điếm dễ tìm
5 (100%) 4 votes

Ông bà ta thường bảo “biết lòng phụ nữ khi nghèo khó, rõ lòng đàn ông khi giàu sang”, giờ đây tôi mới thấm câu nói ấy và phải trả giá vì sự phản bội. 

Khi tôi viết những dòng này gửi tâm sự bạn đọc thì tất cả đã quá muộn. Chỉ mong nếu một ngày có cơ hội gặp lại, tôi xin được một lần cúi đầu xin lỗi em.

Tình yêu tuổi thanh xuân

Tôi và em yêu nhau 7 năm mới quyết định về chung 1 nhà. Cả 2 chúng tôi đều là dân tỉnh lẻ lên phố đi học rồi mới quen nhau. Tôi học Kinh tế còn em học Sư phạm.

Tôi còn nhớ ngày đầu tiên gặp em trước cổng trường Sư phạm. Đó là một ngày mùa đông năm 3 đại học, nghe thằng bạn bảo gái sư phạm xinh lắm nên 2 đứa đi rủ nhau đi ngắm. Chúng tôi đạp xe hơn chục cây số co ro đứng chờ đến giờ tan học chỉ để ngắm gái.

Tôi và em yêu nhau từ ngày còn là những cô cậu sinh viên nghèo

Tôi và em yêu nhau từ ngày còn là những cô cậu sinh viên nghèo

Giữa rất nhiều sinh viên đang vội vã tan học, tôi lại để ý em. Em mặt áo dài trắng, áo khoác ngoài màu vàng, mái tóc dài ngang vai, ôm chiếc cặp nhỏ. Em không phải là cô gái xinh nhất nhưng nụ cười tỏa nắng lại khiến tôi mê đắm ngay từ lần đầu tiên gặp gỡ.

Yêu tôi, em chấp nhận mọi thứ, ngày lễ không có hoa cũng chẳng có quà. Thi thoảng 2 đứa sẽ cùng nhau dạo quanh Hà Nội rồi ghé vào quán ăn bánh chuối, bánh khoai. Số tiền đó chẳng đáng là bao nhưng có hôm tôi trả, hôm em giành trả. Món quà đầu tiên tôi mua tặng cô ấy là cái áo sơ mi 100.000 đồng ở chợ hàng Xanh. Đó chính là ngày tôi được nhận lương tháng đầu tiên. Thậm chí sau này cuộc sống dưa dả, đi mua sắm không cần nghĩ, chiếc áo ấy vẫn được gấp gọn gàng trong ngăn tủ.

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ ngoại tình

Ngày ra trường với tấm bằng giỏi của một ngôi trường tên tuổi, tôi sớm có được công việc như mong muốn. Tôi bắt đầu có tiền trang trải cuộc sống và gửi về cho bố mẹ. Có tiền mua cho em một vài bộ quần áo và mơ tưởng về tương lai hạnh phúc của 2 đứa.

Ngày đó tôi quyết tâm làm việc và tự hứa với bản thân phải cố gắng nỗ lực để mang lại cho cô ấy có một gia đình hạnh phúc: nhà không phải thuê, tiêu tiền không phải nghĩ, đi căng da mặt, đi làm đẹp tại viện thẩm mỹ uy tín như em từng ao ước mà không cần đắn đo. Tôi phải cố gắng để chịu trách nhiệm với những năm tháng thanh xuân em cùng tôi vượt qua khó khăn và chờ đợi mòn mỏi. Vì thế, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ ngoại tình, kể cả trong giấc mơ, em vẫn là duy nhất.

Sự trả giá của kẻ phản bội

Chúng tôi kết hôn sau nhiều năm mong đợi. Ba năm sau tôi được cất nhắc lên trưởng phòng, lương tôi đưa hết cho vợ, lậu thì giữ. Vị trí công việc cao giúp tôi có cơ hội tiếp xúc với nhiều dạng người hơn, nhất là luôn có những bóng hồng vây quanh.

Khi giàu có tôi luôn có những bóng hồng vây quanh

Khi giàu có tôi luôn có những bóng hồng vây quanh

Nhìn lại tôi lại thấy em quê mùa, lúc nào người cũng toàn mùi dầu mỡ, quần áo nhàu nhĩ. Không những thế, tôi thích những người đàn bà chủ động trên giường còn em thì đơ như khúc gỗ. Tôi bảo gì em cũng nghe và chẳng bao giờ phản đối hay than vãn một lời nào. Tôi cho tiền đi căng da mặt nội soi, em cũng tự mình đến Viện thẩm mỹ Hà Nội thực hiện mà không hề bắt tôi đi cùng. Em xinh đẹp hơn, trẻ hơn nhưng vẫn nhu mì như trước. Nhiều hôm, tôi uống say, mượn rượu chửi mắng, em cũng chỉ biết khóc. Đúng, em chỉ khóc, và khóc. Người đàn bà dịu dàng ngày nào tôi thương sao giờ lại nhu nhược, vô dụng như vậy chứ?

Rồi em cũng phát hiện ra tôi có người phụ nữ khác. Trái với vẻ dịu dàng ngày thường, em im lặng đến kỳ lạ:

  • “Anh yêu người khác sao không nói với em một tiếng”, giọng cô ấy bình thản như không có chuyện gì to tát.
  • Sẵn có chút hơi men trong người tôi nói to: “Nói thì sao mà không nói thì sao?”
  • “Em từng nói nếu một ngày hai đứa mình chán nhau thì nhất định em sẽ rời đi” giọng nói nhẹ nhàng khiến tôi cảm thấy bực bội.
  • “Cô làm được sao, cô bỏ đi tôi xem. Tôi chán cô lắm rồi. Tôi mệt mỏi khi phải ở bên cạnh một người suốt ngày bếp núc…”
  • Hóa ra, em rắc rối như vậy…
  • Có chút hối hận nhưng rồi tôi tặc lưỡi: “Cô thì làm được gì chứ, không có tôi cô sống thế quái nào được” rồi lên phòng nằm ngủ.

Ngày hôm sau tôi nhận lịch đi công tác một tuần. Dù sao cũng đã đến nước này, lúc về tôi sẽ nói chuyện rõ ràng. Thế nhưng tôi không có cơ hội ấy. Em ôm con rời đi chỉ để lại 1 tờ giấy đã kỹ cùng dòng chữ: “Anh, mẹ con em đi đây”.

Đã 7 năm trôi qua từ ngày em rời đi, cuộc sống của tôi có nhiều biến động, công việc không còn thuận lợi như trước nữa. Những người phụ nữ trước đây luôn vây quanh tôi giờ đều đã rời xa. Họ chỉ đến bên tôi vì tiền, thậm chí có người còn dùng thủ đoạn khiến tôi suýt rơi vào vòng tù tội. Đúng là “vợ yêu khó kiếm, gái điếm dễ tìm”. Giờ đây, tôi nhận ra điều này thì đã quá muộn, có lẽ đây chính là cái giá tôi phải trả cho sự phản bội.


Bình luận

-->