Viện Thẩm Mỹ Hà Nội
Đừng để “Thanh Xuân” chỉ là một quận của Hà Nội ...

Đừng để “Thanh Xuân” chỉ là một quận của Hà Nội

07/02/2018 11:13        Lượt xem : 2,363       Tác giả: Thêm Vũ

Đừng để “Thanh Xuân” chỉ là một quận của Hà Nội
5 (100%) 1 vote

“Phụ nữ là phải chảnh phải sang, để khi ai đó có hỏi thanh xuân của bạn như thế nào thì còn có cái trả lời đừng để “Thanh Xuân” chỉ là một quận của Hà Nội.

 “Thiên đường” khép lại “địa ngục” mở ra

Hoàng theo đuổi Nhi mấy năm liền mãi đến năm thứ 4 cô ấy mới đồng ý gật đầu làm người yêu anh. Yêu nhau 3 năm được Hoàng cưng chiều như “công chúa” Nhi mới đồng ý cùng anh chàng xây dựng cuộc sống hôn nhân. Tưởng mình đã tìm được đức lang quân như ý nhưng khi kết hôn “thiên đường” chẳng thấy đâu mà “địa ngục” đã ngay trước mắt Nhi.

Không những không chăm chỉ làm ăn Hoàng còn sa ngã vào lô đề cờ bạc, nợ nần chồng chất. Đêm hôm khi chồng con còn đang ngon giấc Nhi đã phải cặm cụi đi chợ bán rau. Trên đường về nhi còn phải tranh thủ nhặt nhạnh thêm chai lọ để kiếm đồng ra đồng vào cho gia đình. Tuy nhiên Nhi càng cố gắng bao nhiêu thì Hoàng càng xa ngã bấy nhiêu. Tiền nợ cứ trả hết khoản này lại tiếp đến khoản khác. Sau nhiều lần khuyên bảo Hoàng không được Nhi nuốt nước mắt vào trong can đản nói: “Anh cho em tình yêu thì em sẽ không vì vật chất mà bỏ rơi anh. Nếu anh cho em vật chất em sẽ không vì tình yêu mà bỏ rơi anh. Tuy nhiên nếu cả tình yêu và vật chất anh đều không cho em được vậy hãy để em đi!”. Nghe vậy Hoàng vội vàng ôm Nhi vào lòng ánh mắt hướng về đứa con ngây thơ đang ngủ ngon giọng chắc nịch: “ Đây là lần cuối, mong em hãy tin anh lần này nữa thôi. Anh sẽ từ bỏ cờ bạc tu chí làm ăn. Anh yêu em, hãy cho anh một cô hội em nhé”.

Tiếc nuối khi “Thanh Xuân” chỉ là một quận của Hà Nội

Đúng như lời hứa Hoàng đã từ bỏ cờ bạc tu chí làm ăn. Dần dần anh tích được một số vốn kha khá. Điều này khiến Nhi rất vui mừng và thầm nghĩ cuối cùng ông trời thương xót Nhi từ nay về sau gia đình cô sẽ có cuộc sống thật sung túc và hạnh phúc. Vốn có đầu óc nhanh nhẹn việc làm ăn của Hoàng phất lên nhanh chóng. Anh lại bắt đầu biết ăn diện hơn nhưng chỉ riêng Nhi lúc nào cũng chỉ có một bộ quần áo, chẳng ăn diện dù gia đình giờ đã có điều kiện hơn trước. Thấy vậy hàng xóm xung quanh lại bắt đầu to nhỏ rằng Hoàng có bồ nhí trên thị xã và chỉ hơn con gái của hai người 6 tuổi. Mặc dù trong lòng không yên nhưng chị cứ gạt ngang câu chuyện và nghĩ Hoàng là một người chung thủy, lúc nào cũng vì công việc kiếm tiền lo cho vợ con. 

Hơn chục năm vất vả sương gió mới nếm được vị ngọt 2 năm khi Hoàng thành danh đã có biệt thự, siêu xe Nhi lại nghe tin anh có bồ. Cơn ghen lộn máu Nhi dẫn chị họ thân nhất đi đánh ghen vì nghĩ rằng như thế sẽ làm cho cô bồ nhí sợ hãi, Hoàng tỉnh ngộ. Tuy nhiên không những không đạt được mục đích Nhi còn bị Hoàng lạnh lùng cho cú tát trời giáng. Lúc này chị mới thấm câu “Gái có công mà chồng vẫn phụ, phụ tình phụ cả nghĩa”. Nhìn lại bản thân mới thấy mình chẳng còn gì ngoài nhan sắc héo úa, tâm hồn cô đơn và trái tim nguội lạnh.

Biết tình đã cạn nghĩa cũng chẳng còn Nhi  bắt đầu đi làm đẹp. Làm đẹp chẳng phải để trả thù cũng chẳng phải để mong chồng quay lại chỉ mong bù đắp lại những tháng ngày vất vả lo cho chồng cho con mà quên mất bản thân. Lúc này Nhi mới nhớ lại câu nói hồi còn trẻ của lũ bạn: “Phụ nữ là phải chảnh phải sang, để khi ai đó có hỏi thanh xuân của bạn như thế nào thì còn có cái tự tin mà trả lời chứ không phải “Thanh Xuân” chỉ là một quận của Hà Nội”. Giá như Nhi nhớ lại điều đó sớm hơn thì có lẽ giờ đây bản thân đã không rơi vào hoàn cảnh trớ trêu như vậy.


Bình luận

-->