fbpx
Viện Thẩm Mỹ Hà Nội
Không có anh em vẫn hạnh phúc trong cuộc sống ...

Không có anh em vẫn hạnh phúc trong cuộc sống

27/02/2017 15:27        Lượt xem : 1.089       Tác giả: vtmhn

Không có anh em vẫn hạnh phúc trong cuộc sống
4.6 (92.86%) 14 votes

Tôi là một cô gái bình thường như bao cô gái khác, làm việc tại một thẩm mỹ viện. Và tôi yêu anh cũng đơn giản như chính cuộc sống và con người tôi. Nhưng có lẽ anh đã không chấp nhận được sự đơn giản đó, có lẽ nó trở nên quá nhàm chán đối với anh. Vì vậy anh đã bỏ tôi mà đi…

Tôi và anh yêu nhau được 3 năm, một khoảng thời gian không ngắn mà cũng chẳng đủ dài nhưng cũng đủ thời gian để chúng tôi có thể bên nhau, chia sẻ niềm vui nỗi buồn và đủ để hiểu nhau. Những lúc khó khăn tưởng chừng không vượt qua được thì bên em luôn có anh đồng hành và bên anh cũng luôn có em. Em nhớ lại khoảng thời gian đó, anh có thể chờ em hàng tiếng đồng hồ chỉ để cùng em ăn một bữa tối mừng sinh nhật khi em bận bịu với những công việc tại Viện thẩm mỹ, một công việc mang lại vẻ đẹp cho mọi người.

Lặng lẽ ngồi bên tách cà phê, nơi mà chúng tôi đã có quá nhiều kỷ niệm, tại sao mọi thứ dường như ùa về một cách xót xa. Tại sao một cô gái mạnh mẽ như tôi lại có thể yếu mềm khi nhìn lại những thứ dường như đã quá quen thuộc tưởng chừng như chúng mãi mãi thuộc về anh và em. Giọt cà phê lặng lẽ rơi, vị đắng chát như chính cuộc tình nhưng sau đó lại đến vị ngọt của sữa như niềm ai ủi khi bản thân đã vượt qua được những nỗi đau mất anh, mất anh một cách đơn giản.

 

Tôi kêu thêm một ly cà phê đen nữa, có lẽ 2 ly cà phê sẽ khiến tôi mất ngủ nhưng hôm nay là một ngày đặc biệt đối với tôi và anh. Tôi không có thói quen thưởng thức cà phê đen vì nó quá đắng, nhưng hôm nay muốn cảm nhận vị cà phê mà anh hay dùng. Tại sao lại đắng vậy cơ chứ, nước mắt cứ rơi. Tôi nhớ anh, nhớ ly cà phê và chiếc ghế anh hay ngồi. Em sai rồi, có lẽ em không nên khơi gợi lại mọi thứ, có lẽ em nên đổi vị trí ngồi để dần quên đi hình bóng anh.

Đột nhiên trời mưa, những hạt mưa chảy dài trên khung cửa. Tôi ước mình có thể chạy vụt nhanh ra ngoài để đẫm ướt cơ thể yếu mềm của mình, để có thể được khóc, để có thể được mong bàn tay anh lại chăm sóc và che chở. Không, không được, như vậy sẽ làm tổn thương chính bản thân mình. Phải chăng anh đã chán ngấy việc chăm sóc tôi nên mới bỏ tôi mà ra đi? Nhớ ngày xưa, chỉ cần mình sổ mũi thôi là anh đã lo lắng lắm rồi, tôi thèm lắm cái cảm giác đó, cảm giác được anh nâng niu và chăm sóc.

Với một cô gái mạnh mẽ như tôi, có lẽ những giọt nước mắt luôn làm tôi căm ghét, ngay cả khi anh ra đi, trái tim tan nát yếu mềm vẫn đủ mạnh mẽ để tiếp tục sống. Nhưng sao hôm nay, khóe mắt cay cay và tự nhiên sao thấy bản thân mình yếu mềm. Có lẽ ở bên kia thế giới anh cũng đang rất hạnh phúc và anh cũng vẫn mãi đi bên em đúng không anh? Ngày hôm nay cũng là ngày kỷ niệm 3 năm chúng ta yêu nhau rồi đó, anh có nhớ không anh?

Bỗng nhiên chuông điện thoại reo lên, là số của Viện thẩm mỹ, chắc lại có khách hàng đến nâng mũi, thẩm mỹ cắt mí mắt hay nâng ngực gì đây…Hôm nay công việc của bên thẩm mỹ rất bận, những khách hàng luôn khiến tôi quên đi tất cả, và quên đi nỗi nhớ anh. Tôi nhanh chóng trở về để tiếp tục công việc là một bác sĩ thẩm mỹ, nếu như hôm nay có anh bên cạnh có lẽ tôi sẽ rất hạnh phúc trong ngày này, em sẽ được anh gọi bác sĩ thẩm mỹ bé bỏng của anh…

Không có anh em vẫn sống hạnh phúc, đây sẽ mãi luôn là câu nói em khắc ghi trong lòng để mạnh mẽ vượt qua tất cả, để có niềm tin để tiếp tục hành trang trong cuộc sống. Đó như một câu động viên bản thân phải tự mình vượt qua tất cả, để anh nhìn thấy và yên tâm rằng dù không còn anh bên cạnh em vẫn luôn vui vẻ và hạnh phúc với công việc của mình.

( Bài viết chỉ mang tính tham khảo )

Bình luận

0949 773 555
Nhắn tin qua Facebook
-->